Giáo dục hòa nhập là định hướng quan trọng của hệ thống giáo dục Việt Nam nhằm bảo đảm quyền học tập bình đẳng cho mọi trẻ em, bao gồm trẻ khuyết tật. Tuy nhiên, trong thực tiễn, trẻ khiếm thính nhẹ chưa được nhận diện đầy đủ trong quản lý và tổ chức hỗ trợ, dẫn đến nguy cơ hòa nhập mang tính hình thức. Bài viết phân tích khoảng trống giữa chính sách và thực tiễn dạy học đối với nhóm trẻ này trong giáo dục mầm non thông qua nghiên cứu trường hợp tại lớp học hòa nhập. Kết quả cho thấy, dù chính sách đã khẳng định quyền tiếp cận giáo dục, việc triển khai ở nhà trường còn thiếu quy trình cụ thể về nhận diện nhu cầu, điều chỉnh kế hoạch dạy học và phối hợp hỗ trợ. Trên cơ sở đó, bài viết đề xuất một số định hướng
quản lý nhằm nâng cao hiệu quả thực thi giáo dục hòa nhập, hướng tới hòa nhập thực chất và bền vững.