Trong bối cảnh giáo dục đại học đang chuyển đổi mạnh mẽ theo định hướng tự chủ, chuyển đổi số và hội nhập quốc tế, việc nâng cao chất lượng đào tạo không chỉ phụ thuộc vào đổi mới chương trình mà còn đòi hỏi sự đổi mới trong phương thức hỗ trợ người học. Mentoring học thuật được xem là một trong những mô hình hiệu quả nhằm phát triển năng lực học tập, nghiên cứu khoa học, kỹ năng nghề nghiệp và năng lực tự học của sinh viên. Tuy nhiên, tại nhiều cơ sở giáo dục đại học ở Việt Nam, mentoring học thuật vẫn còn được triển khai rời rạc, chủ yếu dưới hình thức cố vấn học tập truyền thống, chưa phát huy đầy đủ vai trò của mối quan hệ đồng hành giữa giảng viên và người học. Bài viết sử dụng phương pháp nghiên cứu tài liệu, phân tích, tổng hợp và so sánh để làm rõ cơ sở lý luận của mentoring học thuật; giới thiệu kinh nghiệm triển khai tại một số trường đại học trên thế giới; đồng thời đề xuất hệ thống giải pháp phát triển mô hình mentoring học thuật theo hướng chuyên nghiệp, số hóa và lấy người học làm trung tâm, góp phần nâng cao chất lượng đào tạo và phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao trong kỷ nguyên số.