Sự phát triển nhanh chóng của trí tuệ nhân tạo (AI), đặc biệt là AI tạo sinh, đang làm thay đổi nội dung và phương thức tổ chức đào tạo nghề, đồng thời đặt ra yêu cầu mới đối với năng lực của nhà giáo giáo dục nghề nghiệp. Bài viết phân tích khả năng kết hợp khung TPACK của Mishra và Koehler với Khung năng lực AI dành cho giáo viên của UNESCO nhằm định hướng phát triển năng lực AI cho nhà giáo giáo dục nghề nghiệp. Trên cơ sở phân tích tài liệu và tổng hợp lý luận, bài viết đề xuất mô hình TPACK–AI gồm ba lớp: tri thức nghề nghiệp, sư phạm và công nghệ; năng lực AI theo hướng lấy con người làm trung tâm; và năng lực vận dụng trong bối cảnh giáo dục nghề nghiệp. Mô hình tập trung vào năm nhóm năng lực: xác định nhiệm vụ có thể ứng dụng AI; lựa chọn và sử dụng AI; thiết kế, tổ chức dạy học tích hợp AI; kiểm chứng, đánh giá và quản trị rủi ro; tự học và phát triển chuyên môn. Kết quả cho thấy việc tích hợp TPACK với Khung năng lực AI của UNESCO có thể tạo cơ sở chuyển từ “sử dụng công nghệ” sang “thiết kế dạy học có chủ đích”, bảo đảm AI hỗ trợ, không thay thế chuyên môn, phán đoán sư phạm và trách nhiệm của nhà giáo trong đào tạo nghề