Công nhận và chuyển đổi tín chỉ là hạ tầng kỹ thuật nền tảng của mọi hình thức dịch chuyển sinh viên trong một không gian giáo dục đại học khu vực. ASEAN đã vận hành Hệ thống Chuyển đổi Tín chỉ ASEAN (ACTS) từ năm 2010 và công bố Lộ trình hướng tới một không gian giáo dục đại học chung, song quy mô dịch chuyển nội khối vẫn ở mức rất khiêm tốn. Bài viết sử dụng thiết kế định tính so sánh dựa trên tư liệu, phân tích chủ đề các văn bản chính sách gốc của hai hệ thống ECTS và ACTS nhằm nhận diện những khác biệt ở cấp kiến trúc thể chế. Kết quả cho thấy bốn khác biệt cấu trúc: kiến trúc pháp lý và logic thiết kế; hệ quy chiếu đo lường tín chỉ và mức độ gắn kết với chuẩn đầu ra; cơ chế công nhận và cách phân bổ rủi ro cho người học; và hạ tầng hỗ trợ đi kèm. Một phát hiện đáng chú ý là các quốc gia ASEAN tiêu biểu đã hội tụ về triết lý đo lường theo khối lượng học tập, song vẫn phân kỳ về định lượng, với một tín chỉ dao động từ 40 giờ tại Malaysia đến 50 giờ tại Việt Nam, trong khi một tín chỉ ECTS chỉ tương đương 25 đến 30 giờ. Luận điểm trung tâm của bài viết là ACTS không kém hiệu quả do thiết kế sai, mà do được thiết kế theo nguyên tắc không đòi hỏi bất kỳ chủ thể nào phải thay đổi hệ thống hiện hành. Trên cơ sở đó, bài viết đề xuất một lộ trình chính sách theo hướng thu hẹp phạm vi đàm phán xuống cấp ngành học, thay vì hài hòa hóa toàn hệ thống