NÂNG CAO Ý THỨC CHÍNH TRỊ QUẦN CHÚNG TRƯỚC THỦ ĐOẠN THÂM HIỂM CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH Ở NƯỚC TA HIỆN NAY
Nguyễn Hải Đăng
Học viên, Hệ 5, Học viện Chính trị, Bộ Quốc phòng
Gmail: [email protected].vn
Tóm tắt
Sự lãnh đạo của Đảng, sự vững bền của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam phụ thuộc một cách quyết định vào niềm tin và sự ủng hộ của quần chúng nhân dân. Nhận thức rõ điều đó, các thế lực thù địch, phản động đã không từ một thủ đoạn nào nhằm làm cho nhân dân ta suy giảm và mất niềm tin với Đảng, với chế độ. Trong đó, thủ đoạn “mềm hóa” ý thức chính trị quần chúng đang được kẻ thù ráo riết thực hiện. Đây là một thủ đoạn rất khó nhận biết, khó nắm bắt nhưng hệ quả của nó lại cực kỳ nguy hiểm. Bài viết này sẽ phân tích bản chất, biểu hiện của thủ đoạn “mềm hóa” ý thức chính trị, đồng thời đề xuất các giải pháp để đấu tranh có hiệu quả với thủ đoạn này.
Từ khóa: Ý thức chính trị, “Diễn biến hòa bình”, thế lực thù địch.
Nhận bài: 25/5/2026; Biên tập: 25/5/2026; Phản biện: 27/5/2026; Duyệt đăng: 29/5/2026.
1. Mở đầu
Đối với mọi chế độ xã hội, ý thức chính trị của quần chúng luôn đóng vai trò quan trọng, quyết định đến sự ổn định xã hội và sự tồn vong của chế độ. Ý thức chính trị của quần chúng là tổng thể nhận thức, tình cảm, niềm tin của quần chúng về địa vị, vai trò lịch sử, nhiệm vụ chiến lược, sách lược của giai cấp, đảng phái xã hội; về tổ chức hoạt động của nhà nước và quan hệ giữa các nhà nước, các dân tộc. Mọi giai cấp, đảng phái muốn nắm giữ vai trò thống trị xã hội đều phải làm cho tư tưởng, đường lối, quan điểm chính trị của giai cấp, đảng phái mình thấm sâu vào ý thức chính trị của quần chúng, làm cho quần chúng tin tưởng, đồng thuận và hành động theo. Ngược lại, bất kỳ giai cấp, đảng phái nào cũng sẽ mất đi vai trò của mình nếu như đánh mất đi niềm tin và sự ủng hộ của đông đảo nhân dân. C.Mác và Ph.Ăngghen đã chỉ rõ: “Mỗi giai cấp mới thay thế cho giai cấp thống trị trước mình, muốn thực hiện được mục đích của mình, đều nhất thiết phải biểu hiện lợi ích của bản thân mình thành lợi ích chung của mọi thành viên trong xã hội, hay nói một cách trừu tượng: phải gắn cho những tư tưởng của bản thân mình một hình thức phổ biến, phải biểu hiện những tư tưởng đó thành những tư tưởng duy nhất hợp lý, duy nhất có giá trị phổ biến”[1].
2. Nội dung nghiên cứu
2.1. Tính chất tinh vi, thâm độc và nguy hiểm của thủ đoạn “mềm hóa” ý thức chính trị quần chúng mà các thế lực thù địch đang nhằm vào nước ta hiện nay
Cuộc đấu tranh giai cấp trên lĩnh vực chính trị - tư tưởng, suy đến cùng, là cuộc chiến giành lấy niềm tin và sự ủng hộ từ quần chúng nhân dân. Ở nước ta hiện nay, điều này đang được biểu hiện rất rõ nét. Trong khi nhiệm vụ của Đảng và cả hệ thống chính trị là phải không ngừng củng cố, nâng cao nhận thức, tình cảm, niềm tin của các tầng lớp nhân dân vào đường lối, quan điểm của Đảng, chính sách và pháp luật của nhà nước, phát triển sâu rộng ý thức chính trị xã hội chủ nghĩa trong xã hội, thì với các thế lực thù địch, con đường nhất quyết của chúng là tìm cách phá vỡ đi niềm in ấy, khiến cho ý thức chính trị của quần chúng nhân dân rối loạn, từng bước quay lưng với Đảng, với chế độ. Âm mưu ấy đã và đang được chúng cụ thể hóa bằng rất nhiều phương thức, thủ đoạn khác nhau, bao gồm cả những tác động trực tiếp và gián tiếp, ngấm ngầm và công khai, “cứng” và “mềm”.
Hiểu một cách chung nhất, thủ đoạn “mềm hóa” ý thức chính trị quần chúng là sự tấn công một cách có chủ đích của các thế lực thù địch thông qua các cách thức, biện pháp kín đáo, ngấm ngầm, gián tiếp nhằm làm suy giảm nhận thức, phai nhạt tình cảm, biến đổi niềm tin chính trị của nhân dân, khiến cho nhân dân ta từng bước rơi vào trạng thái thờ ơ, vô cảm chính trị, suy giảm và mất niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng, vào con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của đất nước. Nói cách khác, đây là thủ đoạn làm tan rã niềm tin của nhân dân bằng con đường phi cưỡng bức, dùng yếu tố phi chính trị để từng bước chi phối tư tưởng chính trị; không tạo ra sự đối đầu trực tiếp, không kích động bạo lực hay biểu hiện rõ ràng ngay lập tức, mà lặng lẽ len lỏi vào tư duy, làm thay đổi thái độ và hành vi của người dân đối với các vấn đề chính trị - xã hội của đất nước. Chính vì vậy, đặc trưng nổi bật của thủ đoạn này là rất khó nắm bắt, khó nhận biết; âm mưu thực sự luôn bị che giấu bởi rất nhiều vỏ bọc khác nhau, tưởng như vô hại nhưng lại vô cùng độc hại. Nó làm cho chính đối tượng chịu tác động cũng không biết mình đang bị tác động; nó làm tê liệt ý thức cảnh giác trước khi hiện thực hóa mục tiêu trọng tâm, từ đó khiến cho đối tượng chịu tác động không nhận ra được sự chuyển hóa, biến đổi tư tưởng của chính bản thân mình. Đây là một thủ đoạn thâm hiểm, phức tạp, nên thường được các thế lực thù địch tiến hành trên một kế hoạch bài bản, nhất quán, rất từ từ, chậm rãi, trong cả một quá trình. Đổi lại, kết quả của nó là sự phá hoại vào tận gốc rễ nền tảng ý thức chính trị của nhân dân. Một khi ý thức chính trị của quần chúng đã bị “mềm hóa”, tức là nhân dân đã rơi vào trạng thái thờ ơ, vô cảm chính trị, không còn quan tâm đến Đảng, Nhà nước, đến chế độ xã hội, thì đó đã là một trạng thái rất khó đảo ngược.
Ở nước ta hiện nay, thủ đoạn làm “mềm hóa” ý thức chính trị của quần chúng đang được các thế lực thù địch thực hiện thông qua những hình thức chủ yếu sau đây:
Một là, cổ súy lối sống tránh xa chính trị, không cần chính trị. Đây là biểu hiện cơ bản, phổ biến và rất nguy hiểm, bởi nó tấn công trực tiếp vào nhận thức và quan niệm của quần chúng về vai trò của chính trị trong đời sống. Bằng phương thức chung của thủ đoạn “mềm hóa”, các thế lực thù địch không trực tiếp kêu gọi nhân dân “tránh xa chính trị”, mà chúng thường thông qua các luồng truyền dẫn thông tin khác nhau để tạo ra sự đối lập giữa chính trị với đời sống, khiến cho người dân dần có cảm giác chính trị là những công việc “to lớn”, “đại sự”, là công việc của nhà nước, của một nhóm nhỏ các nhà lãnh đạo, còn nhân dân chỉ cần lo toan đời sống cá nhân. Chúng phát tán những “triết lý” kiểu như “cuộc sống là hữu hạn, vô thường, sẽ thật là hoài phí nếu không biết hưởng thụ”, từ đó khiến cho người dân, nhất là giới trẻ không còn hứng thú với chính trị, coi đó là việc nặng nề, nhàm chán. Lâu dần, sự xa rời chính trị sẽ tạo thành một kiểu lối sống thờ ơ, vô cảm chính trị trong các tầng lớp nhân dân.
Hai là, gieo rắc tư tưởng sợ chính trị, ngại chính trị. Nếu như phương thức thứ nhất nhằm vào việc làm cho quần chúng không quan tâm đến chính trị, thì phương thức này này tập trung vào việc tạo ra tâm lý e dè, sợ hãi khi nhắc đến các vấn đề chính trị - xã hội. Lợi dụng và xuyên tạc những vụ án xét xử các tổ chức, cá nhân phản động, chống phá chính quyền nhân dân (mà chúng gọi là “tù nhân lương tâm”), các thế lực thù địch ra sức truyền bá những quan điểm cho rằng ở Việt Nam “không có dân chủ”, “mọi thứ đều bị kiểm soát”, gieo rắc tâm lý cho rằng “chính trị là nguy hiểm, không nên dính dáng”, “nói về chính trị có thể bị trừng phạt”. Cùng với đó, chúng tìm cách suy diễn, xuyên tạc đường lối, quan điểm của Đảng, chính sách và pháp luật của nhà nước, đặc biệt là những chính sách, pháp luật có liên quan đến quyền phát ngôn của nhân dân như Luật Tiếp cận thông tin năm 2016, Luật Báo chí năm 2016, Luật Bảo vệ bí mật nhà nước năm 2018, Luật An ninh mạng 2018..., khiến cho một bộ phận người dân thiếu hiểu biết nảy sinh tâm lý e sợ, hoang mang, ngại bày tỏ chính kiến, từ đó hình thành một xã hội “tự kiểm duyệt”, không dám đấu tranh với cái sai, cái xấu. Khi sợ hãi trở thành tâm lý phổ biến, xã hội sẽ rơi vào trạng thái trì trệ về nhận thức, thiếu vắng những tiếng nói bảo vệ chính nghĩa, tạo điều kiện cho những tư tưởng thù địch có cơ hội lan rộng mà không gặp phải sự phản kháng cần thiết.
Ba là, gieo rắc tâm lý bất lực chính trị. Đây là thủ đoạn mang tính chất phá hoại niềm tin từ bên trong, làm cho quần chúng dần chấp nhận thái độ buông xuôi trước các vấn đề chính trị - xã hội. Các thế lực thù địch tuyên truyền rằng “chính trị là chuyện riêng của quan chức, tiếng nói của dân đen không có ý nghĩa gì”, rằng “mọi thứ đã an bài”, “bầu cử chỉ là hình thức”, “dân chủ chỉ là thủ đoạn”... từ đó làm suy yếu động lực tham gia chính trị của người dân. Chúng lợi dụng những bất cập, khó khăn trong quá trình phát triển đất nước để khuếch đại sự thất vọng, gieo rắc tâm lý hoài nghi, bế tắc, khiến quần chúng mất đi niềm tin vào khả năng cải thiện và phát triển của chế độ. Khi tâm lý bất lực chính trị lan rộng, xã hội sẽ trở nên thụ động, nhân dân không còn muốn đấu tranh với các biểu hiện tiêu cực, không còn tin vào khả năng kiến tạo và phát triển của đất nước. Đây chính là bước đệm nguy hiểm dẫn đến nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, làm suy yếu nội lực của chế độ từ bên trong.
Bốn là, gieo rắc tâm lý tìm kiếm sự mới mẻ chính trị. Cả về lý luận và thực tiễn đều cho thấy, không một con người bình thường nào có thể trở nên vô cảm với chính trị theo nghĩa là hoàn toàn thờ ơ, hoàn toàn không quan tâm đến các vấn đề chính trị - xã hội. Sự thờ ơ, vô cảm chính trị thực chất là một thái độ chính trị, một dạng phản ứng chính trị được lựa chọn có chủ đích của những người đang gặp khủng hoảng về niềm tin chính trị. Đây là lúc người ta dễ tìm đến những luồng tư tưởng chính trị trái chiều nhất. Chính vì vậy, sau khi gieo vào quần chúng tâm lý bất lực, mất động lực, mất niềm tin với chế độ chính trị hiện tại của đất nước, bước tiếp theo mà các thế lực thù địch sẽ thực hiện là kích thích sự tò mò đối với những “giải pháp thay thế” được chúng khéo léo gợi ý, đề xuất. Thông qua các phương tiện truyền thông, chúng vẽ nên một bức tranh hào nhoáng về các thể chế chính trị phương Tây, khẳng định rằng chỉ có đa nguyên, đa đảng mới mang lại dân chủ, tự do thực sự. Chúng cố tình so sánh phiến diện, tô hồng những mô hình chính trị ngoại lai trong khi bóp méo, xuyên tạc con đường phát triển của Việt Nam, làm cho một bộ phận quần chúng, đặc biệt là giới trẻ, nảy sinh tâm lý hoài nghi, muốn “đổi mới” bằng cách thử nghiệm những mô hình xa lạ. Đây là một thủ đoạn đặc biệt nguy hiểm, bởi nó không chỉ làm xói mòn niềm tin vào con đường xã hội chủ nghĩa mà còn tạo ra những nguy cơ bất ổn về tư tưởng, mở đường cho các hoạt động chống phá mang tính chất lật đổ. Bất cứ khi nào chúng ta mất cảnh giác trước kẻ thù, quên đi việc nhận diện những âm mưu phá hoại đang ẩn giấu, thì khi đó, kẻ thù đã tiến thêm được một bước trên con đường phá hoại sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân ta. Lời dạy của V.I.Lênin vẫn chưa bao giờ cũ: “chừng nào người ta chưa phân biệt được lợi ích của giai cấp này hay giai cấp khác,... thì vẫn là kẻ ngốc nghếch, bị người khác lừa bịp và tự lừa bịp mình về chính trị”[2]!
2.2. Đấu tranh làm thất bại thủ đoạn “mềm hóa” ý thức chính trị quần chúng của các thế lực thù địch - nhiệm vụ cấp thiết trong tình hình hiện nay
Công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa đang bước vào một giai đoạn mới đặc biệt quan trọng, với nhiều thời cơ và thách thức đan xen. Trong bối cảnh tình hình quốc tế diễn biến phức tạp, cạnh tranh chiến lược giữa các nước lớn gia tăng, cùng với những vấn đề nội tại của nền kinh tế và sự chống phá của các thế lực thù địch, việc giữ vững độc lập, chủ quyền, ổn định chính trị, khơi dậy mọi tiềm năng, thế mạnh, đưa đất nước bước vào kỷ nguyên mới không chỉ đòi hỏi sự nỗ lực của Đảng ta và cả hệ thống chính trị, mà còn rất cần sự đồng lòng, quyết tâm, trách nhiệm của toàn thể nhân dân. Như V.I.Lênin đã chỉ rõ: “Điều quan trọng đối với chúng ta là thu hút toàn thể những người lao động, không trừ một ai tham gia vào việc quản lý nhà nước. Đó là một nhiệm vụ rất mực khó khăn. Nhưng một thiểu số người, tức là đảng, không thể thực hiện chủ nghĩa xã hội được. Chỉ có hàng chục triệu người, khi đã học được cách tự mình thiết lập chủ nghĩa xã hội, thì mới có thể thực hiện được chủ nghĩa xã hội”[3]. Trong bối cảnh, yêu cầu và điều kiện mới của đất nước, để ngăn ngừa, đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu, thủ đoạn chống phá của các thế lực thù địch, trong đó có thủ đoạn “mềm hóa” ý thức chính trị quần chúng, cần tập trung thực hiện tốt những nội dung, giải pháp chủ yếu sau đây:
Một là, tăng cường công tác giáo dục chính trị - tư tưởng, nâng cao nhận thức, trách nhiệm của các tầng lớp nhân dân đối với vận mệnh của đất nước, dân tộc, với sự tồn vong của chế độ. Đây là giải pháp rất quan trọng, giữ vai trò quyết định. Công tác giáo dục chính trị - tư tưởng là con đường, phương thức chủ yếu để xác lập, truyền bá và phát triển hệ tư tưởng của Đảng; góp phần nâng cao nhận thức, củng cố niềm tin của nhân dân đối với Đảng và chế độ; tạo nên sự thống nhất trong Đảng, sự đồng thuận trong nhân dân; đồng thời, là vũ khí sắc bén tấn công lại sự phá hoại của các thế lực thù địch, phản động. V.I.Lênin từng nói: “phải làm cho các cơ quan quyền lực trong thực tế là cơ quan quản lý phục vụ những người lao động biến thành cơ quan quản lý do những người lao động”[4]. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng khẳng định: “Công việc thành hay là bại một phần lớn là do nơi tư tưởng”[5].
Hiện nay, trước những yêu cầu mới của cách mạng và thách thức ngày càng lớn của cuộc đấu tranh tư tưởng - lý luận, công tác giáo dục chính trị - tư tưởng cho các tầng lớp nhân dân cần phải được tiếp tục tăng cường. Nhiệm vụ trọng tâm của công tác này là tuyên truyền, giáo dục, quán triệt, đưa chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước vào cuộc sống; xây dựng sự đồng thuận, thống nhất cao về nhận thức, ý chí và hành động trong toàn Đảng, toàn dân, toàn quân. Quá trình nâng cao nhận thức phải gắn liền với bồi đắp tình cảm, củng cố niềm tin của nhân dân đối với Đảng, với chế độ xã hội chủ nghĩa, tạo nên sự kết nối vững chắc “ý Đảng với lòng Dân”; phải giúp cho nhân dân thấy rõ vị trí, vai trò trung tâm của mình trong mọi đường lối, chủ trương của Đảng, đồng thời ý thức được trách nhiệm của mình trong việc tham gia bảo vệ Đảng, Nhà nước, bảo vệ chế độ.
Hai là, hoàn thiện đồng bộ hệ thống pháp luật, cơ chế, chính sách nhằm phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của nhân dân. Trong Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, pháp luật không chỉ là công cụ quản lý mà còn là phương tiện để bảo vệ và hiện thực hóa các quyền và lợi ích chính đáng của người dân. Do đó, pháp luật, cơ chế, chính sách phải được thiết kế theo hướng “vì dân”, phản ánh đúng yêu cầu, nguyện vọng và lợi ích chính đáng của nhân dân; đồng thời tạo điều kiện để người dân có thể tham gia thực chất vào các quá trình ra quyết định - từ việc xây dựng chủ trương, chính sách, đến thực thi và giám sát việc thực hiện. Phải thể chế hóa đầy đủ và đồng bộ các nguyên tắc “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, dân giám sát, dân thụ hưởng” vào hệ thống pháp luật. Bên cạnh đó, cần gắn việc hoàn thiện hệ thống pháp luật, cơ chế, chính sách với quá trình tổ chức thực hiện của hệ thống chính trị. Tổng Bí thư Tô Lâm chỉ rõ: “Để có dân chủ thực chất thì bên cạnh việc phải có hệ thống pháp luật hoàn thiện theo các tiêu chí của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa thì sự vận hành hiệu quả của hệ thống chính trị cũng phải đáp ứng, phù hợp với nguyên tắc thượng tôn Hiến pháp, pháp luật”[6].
Ba là, đổi mới nội dung, phương thức hoạt động của hệ thống chính trị, đặc biệt ở cấp cơ sở để phát huy quyền làm chủ thật sự của nhân dân. Cấp cơ sở là nơi tiếp xúc trực tiếp, thường xuyên với nhân dân, là tuyến đầu trong việc thực hiện các chủ trương, chính sách của Đảng và pháp luật của Nhà nước. Chính tại đây, quyền dân chủ của người dân có điều kiện thể hiện rõ nhất và cũng dễ bị xâm phạm, vô hiệu hóa nhất nếu bộ máy yếu kém, vận hành kém hiệu quả. Do đó, đổi mới hệ thống chính trị ở cơ sở phải đặt trọng tâm vào việc nâng cao vai trò lãnh đạo của cấp ủy Đảng, bởi sự lãnh đạo đúng đắn, sát thực tiễn và gắn với nhu cầu của nhân dân chính là nhân tố quyết định hiệu quả hoạt động của cả hệ thống chính trị. Bộ máy hành chính chỉ thực sự “vì dân” khi không chỉ “gần dân” về không gian địa lý, mà còn “gần dân” về cách thức vận hành - nghĩa là thấu hiểu, lắng nghe, giải quyết kịp thời và thỏa đáng những nguyện vọng chính đáng của người dân. Việc xây dựng và nâng cao năng lực hoạt động của chính quyền cơ sở phải được xem là khâu đột phá, bao gồm cả việc chuẩn hóa đội ngũ cán bộ, đổi mới quy trình làm việc, áp dụng công nghệ trong quản lý, tăng cường công khai, minh bạch và thiết lập cơ chế để người dân có thể tham gia, giám sát một cách thực chất. Chỉ khi cấp xã đủ năng lực và trách nhiệm, thì mọi phương châm “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” mới có thể chuyển từ khẩu hiệu thành hành động cụ thể. Đây là cách thức rất cụ thể, song cũng rất căn cơ để thực sự nâng cao ý thức chính trị của nhân dân, đập tan thủ đoạn “mềm hóa” ý thức chính trị quần chúng của kẻ thù.
Bốn là, nâng cao chất lượng chuyên môn, nghiệp vụ, đạo đức công vụ và trách nhiệm của đội ngũ cán bộ, công chức phục vụ nhân dân, tạo niềm tin và sự hài lòng của người dân đối với nhà nước và chính quyền các cấp. Thực tế cho thấy, sự thờ ơ, vô cảm chính trị của một bộ phận người dân có nguyên nhân từ những trải nghiệm chính trị tiêu cực trong quá trình tiếp xúc, làm việc với những cán bộ thoái hóa, biến chất, tiêu cực. Chính vì vậy, đây là giải pháp rất quan trọng nhằm củng cố niềm tin của nhân dân vào hệ thống chính trị, chống lại các âm mưu, thủ đoạn lợi dụng chống phá của kẻ thù. Tổng Bí thư Tô Lâm đã chỉ rõ: “Sự phát huy tính tiền phong, gương mẫu, đức hi sinh vì sự nghiệp chung của cán bộ đảng viên có ý nghĩa quan trọng trong phát huy quyền làm chủ của nhân dân tham gia quản lý Nhà nước, quản lý xã hội”[7]. Để đáp ứng yêu cầu đó, trước hết phải nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ của cán bộ, công chức - không chỉ dừng ở việc có bằng cấp, chứng chỉ, mà là khả năng thực sự giải quyết được những vấn đề phức tạp, đa chiều nảy sinh từ thực tiễn, nhất là ở cấp cơ sở. Người cán bộ không thể chỉ “đúng quy trình” mà phải “hiểu việc”, “thuộc dân”, “sát đời sống”. Đồng thời, cần chấn chỉnh đạo đức công vụ, đấu tranh với tình trạng vô cảm, thiếu trách nhiệm, nhũng nhiễu, “hành là chính” trong bộ máy hành chính. Một bộ máy mà ở đó người dân phải xin xỏ để được phục vụ, phải “biết điều” mới được việc, thì không thể là bộ máy dân chủ, càng không thể là công cụ thực hiện quyền làm chủ của nhân dân. Một nguyên tắc căn bản phải được xác lập là: lấy sự hài lòng của người dân làm thước đo hiệu quả hoạt động của bộ máy và cán bộ. Điều này đòi hỏi phải thay đổi tư duy quản lý - từ “mệnh lệnh hành chính” sang “phục vụ và đối thoại”; từ áp đặt từ trên xuống sang lắng nghe từ dưới lên.
3. Kết luận
Có thể nói, trong bối cảnh hiện nay, “mềm hóa” ý thức chính trị của quần chúng là thủ đoạn thâm hiểm và đầy tinh vi mà các thế lực thù địch ráo riết thực hiện nhằm làm suy yếu nền tảng tư tưởng, bào mòn lòng tin và triệt tiêu sức đề kháng của nhân dân ta. Đấu tranh với thủ đoạn này không chỉ là nhiệm vụ của lực lượng chuyên trách, mà là trách nhiệm chung của cả hệ thống chính trị và từng công dân yêu nước. Cảnh giác, kiên định, chủ động nhận diện và phản bác, đồng thời không ngừng nâng cao dân trí, bồi đắp lòng tin, củng cố bản lĩnh chính trị - đó chính là “lá chắn mềm” nhưng vững chắc để bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ, giữ vững con đường đi lên chủ nghĩa xã hội mà nhân dân ta đã lựa chọn./.
Tài liệu tham khảo
[1]. C.Mác và Ph. Ăngghen(1846), “Hệ tư tưởng Đức’’, C.Mác và Ph. Ăngghen toàn tập, tập 3, Nxb CTQG Sự thật, H.1995, tr.68.
[2]. V.I Lênin: Toàn tập, t.23, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội, 2005, tr.57.
[3]. V.I Lênin, toàn tập, t36, Nxb Tiến bộ, M, 1976, tr 68
[4]. V.I Lênin, toàn tập, t14, Nxb Tiến bộ, M, 1977, tr 205.
[5]. Hồ Chí Minh: Toàn tập, Nxb. Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội, 2011, t. 7, tr. 415.
[6]. Bài viết của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, với tựa đề “Phát huy tính Đảng trong xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam đăng ngày 20/10/2024).
[7]. Bài viết của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, với tựa đề “Phát huy tính Đảng trong xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam đăng ngày 20/10/2024).
RAISING THE POLITICAL AWARENESS OF THE MASSES AGAINST THE INSIDIOUS TACTICS OF HOSTILE FORCES IN VIETNAM TODAY
Nguyen Hai Dang
Student, System 5, Political Academy, Ministry of National Defence
Email: [email protected]
Abstract: The leadership of the Communist Party and the stability of the socialist regime in Vietnam depend decisively on the trust and support of the people. Recognizing this fact, hostile and reactionary forces have employed various tactics aimed at undermining public confidence in the Party and the socialist system. Among these, the tactic of “softening” or eroding the political consciousness of the masses is being aggressively implemented. This tactic is particularly difficult to identify and detect, yet its consequences can be extremely dangerous. This article analyzes the nature and manifestations of the tactic of “softening” political consciousness, while also proposing solutions to effectively combat and counter this scheme.
Keywords: Political consciousness, “Peaceful Evolution”, hostile forces.