Đừng để bạo lực gieo rắc nỗi sợ hãi lên tuổi thơ
TCGCVN - Trong khi xã hội không ngừng phát triển, các quyền trẻ em được quốc tế và Việt Nam ghi nhận ngày càng đầy đủ hơn, thì một thực tế đau lòng vẫn đang âm thầm diễn ra.
Gần đây, trên mạng xã hội không khỏi bàng hoàng, đau nhói và bất an khi đoạn clip được tung lên mạng ngày 4/7/2025 (thời điểm xảy ra vụ việc được xác định 2h30 ngày 23/3/2025), mạng xã hội lan truyền nhiều clip, ghi lại cảnh người đàn ông đánh tới tấp hai thiếu niên. Trong clip, người đàn ông mặc quần cộc, áo đỏ đánh đập tàn nhẫn 2 thiếu niên tại khu vực để xe máy. Người này không chỉ đấm đá túi bụi mà còn dùng mũ bảo hiểm, nắp thùng nhựa, dụng cụ hốt rác để hành hung.
Thậm chí khi hai 2 thiếu niên đã nằm xuống sàn, người đàn ông vẫn tiếp tục giơ chân đạp vào mặt các nạn nhân.
…Cả xã hội bị tổn thương!
“Tôi đã bật khóc khi xem clip. Sao có thể nhẫn tâm đá vào đầu, vào mặt một đứa trẻ yếu ớt đang sợ hãi như vậy? Nếu không xử nghiêm, thì mai này ai dám tin trẻ em được bảo vệ trong một xã hội tử tế?”, bạn đọc [email protected] chia sẻ sau vụ việc hai đứa trẻ bị hành hung tại tiệm Internet.
Bạn đọc [email protected] bức xúc: “Tôi không dám xem đến lần thứ hai. Hai đứa nhỏ co rúm người lại, không hề có khả năng chống cự. Dù các cháu có sai đi nữa thì cũng không ai có quyền hành xử như vậy. Tôi đề nghị xử nghiêm người đàn ông này, để làm gương và góp phần hữu ích vào sự nghiệp bảo vệ trẻ em".
Cùng quan điểm, bạn đọc [email protected] chia sẻ: “Không thể để những vụ bạo hành trẻ em tiếp diễn như thế này. Trẻ em ngày nay dễ tổn thương về tinh thần, nếu không được can thiệp sớm, các em sẽ bị ám ảnh suốt đời. Nhiều người chứng kiến cảnh hành hung hai đứa trẻ nhưng cũng không can ngăn. Hành vi đánh đập các em nhỏ không chỉ vi phạm pháp luật, mà còn phá vỡ chuẩn mực đạo đức xã hội".
“Tôi rùng mình khi thấy cảnh đứa trẻ đã van xin, đã nằm xụi lơ mà người đàn ông vẫn tiếp tục tấn công. Trẻ em bị đánh đập như vậy sẽ mang tổn thương cả đời, không chỉ trên cơ thể mà trong tâm hồn" - bạn đọc [email protected] bình luận.
Đây không chỉ là lời bộc bạch của nỗi đau, mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh về sự xuống cấp đạo đức và nhân bản trong một bộ phận xã hội hiện nay. Khi những hành vi tàn nhẫn với trẻ nhỏ không còn là cá biệt, mà xuất hiện với tần suất đáng báo động, thì chúng ta buộc phải đối diện với một sự thật nghiệt ngã: bạo lực với trẻ em đang bị “bình thường hóa”- cả trong nhận thức lẫn ứng xử.

Một cú đá đau cho cả xã hội
Ngày 24/6/2025, một đoạn clip lan truyền trên mạng xã hội khiến hàng triệu người rúng động. Trong đoạn video, một người đàn ông trung niên liên tục đấm đá, giật tóc, thậm chí đạp mạnh vào đầu hai cậu bé đang hoảng loạn, co rúm người bên trong một tiệm Internet tại phường Tân Thới Hiệp, quận 12, TP.HCM. Lý do dẫn đến hành vi tàn nhẫn ấy được cho là: “hai cháu bé mượn tài khoản game của con trai ông ta”.
Sự việc nhanh chóng gây bức xúc trong dư luận. Nhưng hơn cả phẫn nộ, đó là nỗi đau. Bởi điều khiến người ta hoảng sợ không chỉ là cú đá lạnh lùng nhắm vào đứa trẻ – mà là sự tàn nhẫn, thản nhiên, không một chút kiềm chế của người lớn khi ra tay với những sinh linh còn quá non nớt.
Đó không chỉ là một vụ hành hung. Đó là sự sụp đổ niềm tin. Đó là câu hỏi đau đáu: Khi trẻ em bị tấn công dã man ngay giữa ban ngày, tại nơi công cộng, thì ai có thể an toàn trong xã hội này?
Khi bạo lực trở thành thói quen “dạy dỗ”
Sự việc tưởng chừng là cá biệt, nhưng thực chất chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm mang tên “bạo lực đối với trẻ em”. Một bộ phận không nhỏ trong xã hội vẫn ngộ nhận rằng: đánh đập trẻ là cách dạy cho chúng “khôn ra”, “nhớ đời”, là thứ quyền lực mặc định của người lớn với trẻ nhỏ.
Hãy thử hỏi: Bao nhiêu đứa trẻ đã từng bị tát, bị đánh roi, bị nạt nộ đến bật khóc, chỉ vì phạm một lỗi rất nhỏ? Bao nhiêu người lớn từng thản nhiên mắng chửi con em mình giữa chốn đông người như một “phương pháp giáo dục”? Bao nhiêu lần cộng đồng chứng kiến trẻ em bị bạo hành mà chọn cách im lặng, quay đi?
Bạo lực với trẻ không chỉ là hành vi thể chất. Đó còn là những lời nói sỉ nhục, ánh mắt đe dọa, sự bỏ mặc lạnh lùng. Mỗi lần như thế, tâm hồn non nớt ấy lại bị xước thêm một vết – để rồi có thể hình thành nên những đứa trẻ bất an, nhút nhát, hoặc tệ hơn, lớn lên trong hằn học, giận dữ, và tiếp tục vòng xoáy bạo lực trong tương lai.
Nguyên nhân từ đâu?
Nhận thức sai lệch: Trẻ phải “sợ” mới “ngoan”?
Tư tưởng “thương cho roi cho vọt” vẫn tồn tại dai dẳng trong nhiều gia đình, nhất là ở vùng nông thôn, nơi việc dùng đòn roi để dạy trẻ gần như là điều bình thường. Không ít người lớn vẫn nghĩ rằng trẻ phải biết sợ thì mới nghe lời, mới nên người. Nhưng sợ hãi không bao giờ là cái nôi của đạo đức.
Thiếu năng lực giáo dục tích cực
Nhiều phụ huynh và người chăm sóc thiếu kỹ năng làm cha mẹ, thiếu hiểu biết về tâm lý trẻ, nên dễ mất kiểm soát khi con làm sai. Không được trang bị kiến thức và phương pháp giáo dục tích cực, họ phản ứng bằng cách bản năng: tức giận, trừng phạt, áp đặt.
Cộng đồng thờ ơ, im lặng đáng sợ
Sự việc ngày 24/6/2025, diễn ra trong một tiệm Internet – nơi có người lớn chứng kiến. Nhưng không ai can thiệp. Có người quay clip, nhưng không có ai giằng đứa trẻ ra khỏi cơn thịnh nộ của người đàn ông kia. Chính sự im lặng ấy đã vô tình dung dưỡng cho cái ác. Và sự thờ ơ ấy cũng là một dạng bạo lực – trầm mặc nhưng đáng sợ hơn cả.
Bạo lực là phản giáo dục
Theo thuyết phát triển tâm lý của Erik Erikson, trẻ em trong độ tuổi từ 6 đến 12 là giai đoạn hình thành lòng tự trọng, nhận thức về giá trị bản thân. Nếu trẻ bị bạo hành trong giai đoạn này, các em sẽ phát triển lệch lạc về mặt cảm xúc, hành vi và niềm tin xã hội.
Các nghiên cứu giáo dục hiện đại chỉ ra rằng: trẻ bị đánh đập thường có xu hướng thu mình, mất tự tin, trầm cảm, dễ tổn thương trong các mối quan hệ và thậm chí – trở thành người gây bạo lực khi trưởng thành.
Một cú đánh có thể “im lặng” được một đứa trẻ. Nhưng cái giá phải trả là sự tổn thương dài lâu trong tâm hồn, là vết sẹo tâm lý không thể xóa nhòa. Không có đứa trẻ nào nên học cách trở thành người tốt bằng cách chịu đựng nỗi sợ.
Xây lá chắn bảo vệ tuổi thơ
Muốn xóa bỏ bạo lực với trẻ em, chúng ta không thể chỉ phản ứng sau mỗi sự việc. Phải xây dựng một cơ chế phòng ngừa – giáo dục – can thiệp một cách toàn diện. “Lá chắn” ấy phải được hình thành từ ba trụ cột: Gia đình – Nhà trường – Cộng đồng.
Cần tổ chức các lớp tập huấn kỹ năng làm cha mẹ, kiểm soát cảm xúc, phương pháp giáo dục tích cực cho các bậc phụ huynh, giáo viên, người chăm sóc. Người lớn cần được học cách lắng nghe, cách đồng hành thay vì trừng phạt.
Mỗi người dân phải trở thành một “người gác cổng” trong việc phát hiện và ngăn chặn bạo lực với trẻ. Cần khuyến khích tinh thần lên tiếng, phản ánh, hỗ trợ kịp thời, thay vì thờ ơ. Những vụ việc như ngày 24/6 phải được xử lý nghiêm minh, công khai, không bao che, không né tránh.
Mỗi cơ sở giáo dục phải là nơi an toàn về cả thể chất và tinh thần cho học sinh. Nhà trường cần xây dựng văn hóa không bạo lực, đẩy mạnh tư vấn học đường, giáo dục đạo đức, kỹ năng sống cho học sinh và giáo viên. Người thầy không chỉ dạy chữ, mà phải là người bảo vệ đầu tiên của tâm hồn trẻ.
Xin đừng để nỗi sợ hãi là ký ức tuổi thơ, đừng bao giờ thỏa hiệp với cái ác
Mỗi đứa trẻ sinh ra đều xứng đáng được yêu thương, bảo vệ và tôn trọng. Một cái tát, một cú đá, dù chỉ trong phút giây mất kiểm soát, có thể trở thành nỗi ám ảnh suốt đời của một con người. Những ký ức ấy, một khi đã in sâu, sẽ không bao giờ lành lại hoàn toàn.
Chúng ta, những người lớn, nhất là những người công tác trong ngành giáo dục, những công dân của một xã hội văn minh, không có quyền thờ ơ.
Không thể im lặng. Không được phép biện minh. Mỗi lần im lặng là một lần tiếp tay. Mỗi sự thỏa hiệp là một bước lùi của đạo đức xã hội.
Xin đừng để bạo lực lặp lại. Xin đừng để nỗi sợ hãi trở thành một phần trong tuổi thơ của bất kỳ đứa trẻ nào. Hãy cùng nhau hành động - bằng kiến thức, bằng luật pháp, bằng lòng nhân ái – để trẻ em Việt Nam lớn lên trong một xã hội tử tế, công bằng, tràn đầy tình yêu thương và hy vọng.
Linh Tuệ